Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    6943463.jpg Bac_Ho_kinh_yeu.swf Banner_tet2013.swf

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với website của cô giáo Tô thị Hoài - Trường Tiểu học Cẩm Sơn - Anh Sơn - Nghệ An

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Bài viết > Chia sẻ kinh nghiệm >

    thơ Xuân Diệu

    Yêu

    Yêu là chết trong lòng một ít 
    Vì mấy khi yêu mà đã được yêu 
    Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu 
    Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết 

    Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt 
    Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu 
    Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu! 
    - Yêu, là chết trong lòng một ít 

    Học lạc lối giữa u sầu mù mịt 
    Những người si theo dõi dấu chân yêu 
    Và cảnh đời là sa mạc cô liêu 
    Và tình ái là sợi dây vấn vít 
    Yêu, là chết ở trong lòng một ít
     
     

    Dại khờ 

    Người ta khổ vì yêu không phải cách, 
    Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người. 
    Có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi, 
    Người ta hổ vì xin không phải chỗ. 

    Đường êm qúa, ai đi mà nhớ ngó 
    Đến khi hay, gai nhọn đà vào xương. 
    Vì thả lòng không kiềm chế dây cương, 
    Người ta khổ vì lui không được nữa. 

    Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa; 
    những tim không, mà tưởng tượng tràn đầy. 
    Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây, 
    Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất. 

    Người ta khổ vì cố chen ngõ chật, 
    Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào. 
    Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao, 
    Không muốn chữa, không chịu lành thú độc

     

    Xa Cách 

    Có một bận, em ngồi xa anh quá, 
    Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn . 
    Em xích gần thêm một chút: anh hờn . 
    Em ngoan-ngoãn xích gần thêm chút nữa . 

    Anh sắp giận, em mỉm cười, vội vã 
    Đến kề anh, và mơn trớn: "Em đây !" 
    Anh vui liền; nhưng bỗng lại buồn ngay . 
    Vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm 

    Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm ! 
    Ôi trời xa, vừng trán của người yêu ! 
    Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều 
    Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng. 

    Dầu tin tưỡng: chung một đời, một mộng. 
    Em là em; anh vẫn cứ là anh . 
    Có thể nào qua Vạn Lý Trường Thành 
    Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật . 

    Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất 
    Quá khứ anh; anh không nhắc cùng em 
    Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm 
    Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ . 

    Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió, 
    Anh muốn vào dò xét giấc em mơ . 
    Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ, 
    Cũng như em giấu những điều quá thực ... 

    Hãy sát đôi đầu ! Hãy kề đôi ngực ! 
    Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài ! 
    Những cánh tay ! Hãy quấn riết đôi vai ! 
    Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt ! 

    Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt 
    Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng 
    Trong say-sưa, anh sẽ bảo em rằng : 
    "Gần thêm nữa ! Thế vẫn còn xa lắm !" 
    _________________


    Nhắn tin cho tác giả
    Tô Thị Hoài @ 20:01 24/01/2013
    Số lượt xem: 215
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến